Trong 7 ngày qua, một giao thức Layer 2 đã mất 40% thanh khoản của các nhà cung cấp thanh khoản. Không phải vì hack, không phải vì sàn đổ, mà vì các operator chảy máu tiền từ chi phí chứng minh ZK. Tôi từng nghĩ ZK Rollup là tương lai, nhưng con số này buộc tôi nhìn lại.
Năm 2021, ở tuổi 29, tôi kiểm toán mã nguồn cho một dự án ZK Rollup mới. Đó là lúc tôi phát hiện: để tạo một bằng chứng hợp lệ cho mỗi block, phải mất 500 đô la chi phí gas trên Ethereum. Các dev bảo tôi: “Đây chỉ là vấn đề tạm thời, khi Ethereum mở rộng, mọi thứ sẽ rẻ hơn.” Nhưng đến nay, gas vẫn dao động từ 20 đến 100 gwei, và các operator vẫn đang âm thầm chịu lỗ.
Hãy nhìn vào dữ liệu on-chain. Một ZK Rollup điển hình như zkSync Era có chi phí chứng minh trung bình 0.003 ETH cho mỗi batch khoảng 5 phút. Tức mỗi ngày họ tốn ~0.864 ETH cho riêng phần chứng minh, chưa kể chi phí lưu trữ call data trên L1. Với giá ETH hiện tại ~3000 đô, đó là 2,592 đô mỗi ngày. Trong khi doanh thu từ phí giao dịch trên L2? Với TVL 800 triệu đô, khối lượng giao dịch hàng ngày khoảng 50 triệu đô, phí 0.1% = 50,000 đô. Nghe có vẻ lãi. Nhưng phần lớn doanh thu đó phải chia cho sequencer và các bên khác. Phần ròng cho operator chỉ khoảng 5-10%.
Chi phí chứng minh ZK cao một cách absurd. Trừ khi gas trở lại mức bull market, các operator đang chảy máu tiền. Đây không phải là dự đoán, mà là toán học cơ bản. Khi gas là 10 gwei, chi phí chứng minh chỉ 0.0003 ETH mỗi batch, tức 0.0864 ETH mỗi ngày (~260 đô). Ở mức đó, operator có thể sống khỏe. Nhưng gas 10 gwei đã là ký ức xa vời. Từ tháng 3 năm nay, gas chưa bao giờ xuống dưới 20.
Nhưng đây mới là góc nhìn phản trực giác: Rẻ hơn không phải là lời giải duy nhất. Các dự án như StarkNet đang thử nghiệm SHARP – một hệ thống tổng hợp nhiều bằng chứng từ nhiều ứng dụng khác nhau vào một bằng chứng duy nhất. Điều này giảm chi phí xuống 10-20 lần. Nhưng nó làm tăng độ trễ: thay vì vài phút, người dùng phải chờ hàng giờ để giao dịch được xác nhận. Một sự đánh đổi giữa tốc độ và chi phí. Liệu điều này có khiến các ứng dụng DeFi rời bỏ L2?

Tôi nhìn vào dự án Linea – một ZK Rollup khác – và thấy họ đang giảm chi phí chứng minh bằng cách dùng GPU tập trung. Nhưng điều đó đi ngược với triết lý phi tập trung. Một operator tập trung có thể bị tấn công hoặc kiểm soát. Tôi từng chứng kiến sự thất vọng của ICO 2017: lời hứa phi tập trung nhưng thực tế là pre-mine 30%. Linea cũng vậy: họ nói “ZK Rollup phi tập trung” nhưng thực tế operator đang chạy trên một cụm GPU riêng lẻ.
Vậy đâu là lối thoát? Một hướng khác là sử dụng bằng chứng đệ quy (recursive proofs), nhưng điều này làm tăng độ phức tạp và rủi ro bug. Tôi nhớ năm 2020 kiểm toán Uniswap v2, tôi phát hiện lỗ hổng flash loan nhưng bị bảo “phụ nữ hay lo xa”. Nay tôi lo xa về chi phí chứng minh: nếu gas không giảm, các operator sẽ rút lui, kéo theo thanh khoản và người dùng.

Takeaway: Layer 2 hiện tại là một canh bạc về gas price. Nếu ai đó có thể xây dựng một hệ thống chứng minh ZK phi tập trung với chi phí thấp và độ trễ chấp nhận được, họ sẽ thay đổi cuộc chơi. Còn không, chúng ta sẽ thấy sự dịch chuyển từ L2 về L1, nơi gas đắt nhưng ít nhất không có tầng chi phí ẩn. Tôi vẫn tin vào phi tập trung, nhưng sự thật là: lý tưởng cần được đỡ bởi kinh tế học.

Câu hỏi cuối cùng: Bạn có dám đặt thanh khoản vào một giao thức mà operator đang chịu lỗ mỗi ngày? Tôi thì không, cho đến khi họ chứng minh được tính bền vững.