Trong 7 ngày qua, một tín hiệu đã lặng lẽ xuất hiện trên thị trường tài chính toàn cầu. Jamie Dimon, CEO của JPMorgan Chase, đã gửi lời cảnh báo trực tiếp đến Bộ trưởng Tài chính Anh. Nội dung: đừng tăng thuế ngân hàng. Nghe có vẻ là một cuộc tranh luận chính sách thông thường. Nhưng nếu bạn nhìn sâu vào dòng lệnh, bạn sẽ thấy đây là một tín hiệu về sự thay đổi cấu trúc vĩ mô mà thị trường đang định giá thấp. Tôi đã giao dịch toàn thời gian trong 5 năm. Tôi đã thấy các mô hình này trước đây. Khi một người chơi lớn như Dimon lên tiếng về thuế, đó không phải là về chính sách. Đó là về dòng vốn. Và dòng vốn đang chuẩn bị di chuyển.
Bối cảnh: Nước Anh đang ở trong tình thế khó xử. Thâm hụt ngân sách sau đại dịch vẫn ở mức cao, khoảng 4-5% GDP. Nợ công gần chạm mốc 100% GDP. Bộ Tài chính cần tiền. Và một trong những lựa chọn có vẻ ít gây tranh cãi nhất là tăng thuế đối với các ngân hàng. Năm 2023, chính phủ đã giảm thuế phụ thu ngân hàng từ 8% xuống còn 3%, một động thái ủng hộ khả năng cạnh tranh. Nhưng giờ đây, áp lực tài khóa đang đẩy họ đi theo hướng ngược lại. Đây là một sự đảo ngược chính sách tiềm năng. Và Dimon đang cảnh báo về hậu quả.

Cốt lõi của vấn đề không phải là con số thuế. Đó là khả năng di chuyển của vốn tài chính. Không giống như các nhà máy sản xuất, một ngân hàng có thể di dời hoạt động của mình trong vòng 12-18 tháng. Họ không cần đóng cửa nhà máy. Họ chỉ cần chuyển nhân sự, giấy phép và dữ liệu. London không chỉ là nơi đặt trụ sở của các ngân hàng. Đó là một hệ sinh thái: luật sư, kế toán, công ty tư vấn, công ty fintech. Toàn bộ chuỗi giá trị này phụ thuộc vào sự hiện diện của các ngân hàng lớn. Nếu một ngân hàng như JPMorgan quyết định mở rộng hoạt động tại Frankfurt hoặc Paris thay vì London, tác động không chỉ là mất đi một vài trăm việc làm. Đó là mất đi hàng nghìn việc làm trong hệ sinh thái. Và những việc làm đó có thu nhập cao gấp 2-3 lần mức trung bình của Anh. Khi chúng biến mất, chi tiêu tiêu dùng ở London giảm, thị trường bất động sản cao cấp chịu áp lực, và cuối cùng là nguồn thu thuế thu nhập bị xói mòn. Đây là một vòng xoáy tiêu cực mà các nhà hoạch định chính sách thường đánh giá thấp.
Góc nhìn phản trực giác: Hầu hết mọi người nghĩ rằng tăng thuế ngân hàng là một cách để tăng thu ngân sách. Nhưng trên thực tế, nó có thể dẫn đến giảm thu ngân sách trong dài hạn. Đây là logic của đường cong Laffer, nhưng được áp dụng cho một ngành cụ thể. Nếu thuế quá cao, các ngân hàng sẽ di dời. Và khi họ di dời, cơ sở tính thuế sẽ biến mất. Nước Anh có thể thu thêm vài trăm triệu bảng từ thuế ngân hàng trong 1-2 năm, nhưng sẽ mất đi hàng tỷ bảng từ thuế thu nhập, thuế doanh nghiệp và các hoạt động kinh tế liên quan trong 5-10 năm. Đây là một sự đánh đổi rất bất lợi. Một điểm mù khác là hiệu ứng tín hiệu. Ngay cả khi mức tăng thuế là khiêm tốn, nó gửi một tín hiệu rằng "nước Anh đang trở nên thù địch hơn với ngành tài chính". Tín hiệu đó có thể ngăn cản các khoản đầu tư mới trong nhiều năm, ngay cả khi chính sách sau đó được đảo ngược. Tính không thể đảo ngược của các quyết định đầu tư là một rủi ro mà thị trường chưa định giá đầy đủ.
Kết luận: Đối với các nhà giao dịch, tín hiệu cần theo dõi là các quyết định về vị trí của các ngân hàng lớn. Hãy xem xét dữ liệu về số lượng nhân viên của JPMorgan, Goldman Sachs và Morgan Stanley tại London trong 12 tháng tới. Nếu các con số bắt đầu giảm, đó là lúc để đánh giá lại vị thế của bạn đối với đồng bảng Anh và bất động sản thương mại London. Hãy tin vào mô hình, không tin vào câu chuyện. Và mô hình ở đây rất rõ ràng: vốn tài chính luôn tìm kiếm nơi có chi phí thấp nhất và sự chắc chắn cao nhất. Nếu nước Anh đánh thuế quá cao, vốn sẽ di chuyển. Đó là một quy tắc đã được kiểm chứng qua nhiều thập kỷ.
